Vũ Lưu Xuân
Còn đâu nữa là loạt truyện ngắn liên hoàn, hiện về như chuỗi hồi ức của một người đầu bạc. Truyện xoay quanh năm nhân vật trẻ tuổi, lấy Sài Gòn thập niên 60, TK. XX làm bối cảnh …- Truyện 2
Vừa thấy tôi, Thủy đã hỏi:
-Vũ này, hôm rầy có gặp anh Nguyễn không? Từ bữa đó tới nay đi đâu mất biệt.
-Bộ cô nhớ nó hả?
-Kể ra cũng có chút quan tâm.
-Nó xuống tóc làm sư rồi, cô quan tâm thì vào chùa mà rước nó ra.
-Lãng xẹt.
-Giỡn cho vui, hiện giờ nó đang đóng cửa luyện công. Mỗi ngày cu cậu đốt khoảng hai bao Bastos xanh,
-Bộ muốn đốt phổi thành tro à? Không ngờ cái ông đầu bò, đầu bướu, đến lúc bị ái tình nó vật lại mềm như cọng bún. Mối tình của ông ấy đau thì có đau, nhưng kể ra cũng đẹp.
Đột nhiên Thủy dừng ngang. Tôi đùa:
-Đừng nói người ta, đến phiên cô chưa chắc đã được bằng cọng bún thiu.
Tự nhiên Thủy ngồi thừ ra, nét mặt sa sầm, vướng vất vẻ ảm đạm. Tôi hơi ngạc nhiên. Từ ngày quen Thủy, lâu dần thân thiết, bọn tôi có thói quen bông đùa bốp chát, trừ những câu nham nhở, vì hiểu rõ nhau, nên chẳng ai để bụng. Dáng đăm chiêu chứa chất nỗi buồn khiến tôi thắc mắc. Có thể lời nói vô tâm đã động tới khu vực nhạy cảm của người con gái. Tôi xuống giọng:
-Giận à? Thôi lạy cô mớ lạy.
-Giận ông thì ăn cái giải gì.
Tôi vội làm lành:
-Quán vắng như chùa Bà Đanh, hay là dẹp quách, đi dung dăng dung dẻ.
Thủy suy nghĩ một chút rồi gật đầu:
-Được thôi. Có mục gì không?
-Có lẽ nên bắt chước bọn choai choai, rúc vào xi nê cho nó quên cái tuổi già.
Lại một lần nữa, hình như lời nói của tôi vô tình chạm đến nỗi đau. Thủy lặng lẽ đóng quán, theo tôi ra ngoài. Bên ngoài cơn mưa chiều vừa dứt, nắng chợt hoe vàng, rơi trên vũng nước long lanh. Tới góc Lê Lai, Thủy quay sang hỏi:
-Phim gì đây?
-Nghe nói Lê Lợi chiếu phim Cuốn theo chiều gió , mình ghé thử.
Chúng tôi bước lên lầu, khá đông, tìm mãi mới được hai chỗ trống.
Trên màn ảnh, mối tình cay đắng, nghiệt ngã giữa những mất mát, phân ly của chiến tranh làm tôi xúc động. Thủy lặng lẽ theo dõi. Trong bóng tối, đôi mắt long lanh hình như ươn ướt. Tôi nói cho khuây:
-Cô coi kìa, Clark Gable cười nửa miệng trông có đểu không? Vậy mà kiểu cười ấy khối cô mê đấy.
-Sao anh không bắt chước đi?
Vừa lúc ấy, trên màn ảnh hai tài tử quấn chặt vào nhau. Tôi nói nhanh không kịp suy nghĩ:
-Được, chả phải bảo, tôi bắt chước đây.
Tôi cùi xuống, Thủy không kháng cự. Nhưng hương vị ngọt ngào chưa kịp thấm, tôi đã khựng lại. Trong bóng tối, đôi mắt Thủy mở to, lạnh nhạt, người như khúc gỗ. Đó là kiểu cách của người đàn bà chai sạn, đã từng lăn lóc nhiều năm giữa đời. Một người con gái như Thủy có thể vậy sao? Tôi mơ hồ cảm thấy ở chốn sâu thẳm có một vết thương, đã biến tâm hồn thành đá. Sự tê liệt thần kinh cảm giác chính là một án phạt, nó báo hiệu chứng lãnh cảm trong cuộc sống lứa đôi, từ đó đe doạ hạnh phúc gia đình. Cái án ấy dường như đang treo lơ lửng trên đầu người con gái, tuy vui vẻ, đằm thắm, nhưng vẫn dung dị, đoan trang.
Vãn hát, tôi rủ:
-Hay tụi mình tới Brodard uống cà-phê.
-Tới đó ngồi đồng cho Tây nó cười. Thôi, về quách.
Cuối cùng buổi chiều rong chơi chỉ để lại không khí nặng nề. Đi hết con đường Nguyễn Du có lá me bay, chúng tôi rẽ qua nhà thờ Đức Bà. Đang đi, Thủy bỗng dừng lại, bâng khuâng, rồi kéo tôi vào. Không khí tôn nghiêm, âm u làm cho ngôi giáo đường cổ kính có vẻ sâu hút. Hai hàng cột sừng sững khiến con người cảm thấy mình yếu đuối, nhỏ nhoi. Thủy qùy gối, chắp tay, mắt đăm đăm nhìn cây Thánh giá, Thánh giá đứng chơ vơ giữa nền gạch nâu, lạnh lẽo, ảm đạm.
Thủy qùy gối, bầt động khá lâu, không biết cô đang nghĩ gì? Tôi như nhìn thấy ở cô một người con gái khác, không giống với Thủy lạnh lùng, vô cảm trong vòng tay tôi, cũng không phải Thủy vẫn nhìn đời bằng ánh mắt diễu cợt, hình như gần giống với người con gái đôi mắt khép lại, khi vừa ngâm dứt bài thơ Màu thời gian. Thủy qùy đó, ngưng đọng, mái tóc đen huyền phủ gần kín khuôn mặt hầu như đang từ từ tan loãng vào hư vô. Hư vô là khoảng sâu hút hồn, ở đó con người gặp lại chính mình, sau khi đã bóc trần lớp vỏ bọc đời thường. Theo hướng mắt của Thủy, tôi ngẩng nhìn cây Thánh giá. Tôi thấy một hình hài trần trụi, đau đớn, đôi mắt ngước lên đợi chờ. Tôi chợt nhớ Tân Ước đã kể: trên đường lên núi Sọ, con người trần trụi, thương tích đầy mình, đã ba lần chúi ngã, và ba lần chỗi dậy, tiếp tục hành trình.
Bước ra ngoài, tôi hỏi:
-Thủy có đạo à? Sao tôi không biết?
-Em không có đạo, nhưng mỗi lúc mệt mỏi, em lại đến đây.
-Thủy thấy gì?
-Em thấy thân phận làm người rất đơn độc, giá buốt.
-Cũng cần phải hiểu thế này, con người dù trần trụi, đơn độc, nhưng sau những lần vấp ngã, vẫn có thể thẳng lưng đứng dậy, tiếp tục gánh nặng giữa đời.
Câu nói của tôi như một kiểu thăm dò. Thủy có vẻ thiếu tin tưởng:
-Có đúng vậy không?
-Đúng vậy, đó là giá trị của cuộc sống. Quá khứ là cầu nối với hiện tại, nhưng nếu nó là chiếc cầu gỗ mục, sao không thẳng tay chặt bỏ nó đi.
Thủy cúi đầu, dáng vời vợi đăm chiêu. Tôi nắm tay Thủy, nhẹ nhàng dẫn đi. Trời chiều dìu dịu, hai chiếc bóng nhỏ mất hút dưới hàng cây dầu. Tà áo lụa Hà Đông quấn quýt bước chân hai người. Vài ngọn tóc dài theo gió vướng vào mặt tôi, mang theo mùi hương nhè nhẹ.
Tôi ghé tai Thủy:
-Thủy này, tụi mình trông cũng tình ra phết.
Thủy không trả lời, đôi mắt vướng vất nỗi buồn. Tôi cố chọc:
-Giở chứng chết hay sao mà câm như hến vậy?
Thủy vẫn yên lặng, sự yên lặng khác thường làm tôi giật mình.
Về tới quán, tôi giúp Thủy dọn lại hàng, rồi ra quầy làm hai ly đá lạnh. Tôi cố phá vỡ bầu không khí như muốn đóng băng:
-Đứa nào vào quán chịu gọi tôi bằng ông chủ, bớt cho nó nửa tiền.
Con ốc đã chui vào vỏ, hình như tìm lại được sự bình yên. Thủy đốp lại:
-Đốt ông đi
-Hơi một tí cũng đòi đốt. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ, cô đốt mấy chục đứa rồi?
-Đứa nào ăn nói linh tinh là em đốt tất.
-Cả tôi sao?
-Anh là chúa linh tinh.
Tôi làm bộ vả vào miệng:
-Cái miệng ăn mắm ăn muối, từ giờ tôi còn phát ngôn bừa bãi, cô cứ lấy kéo cắt cụt lưỡi đi.
-Được, nhớ nhé.
Vẻ băng giá của Thủy lúc trong rạp không lúc nào rời trí óc tôi. Tôi cố gợi:
-Lúc ở trong rạp ấy mà, giận lắm phải không?
-Chuyện gì?
-Lại còn phải hỏi.
-Nụ hôn đầu đời, thử một lần cho biết. Nhạt phèo.
-Cô có tài nói đùa như thật.
Thủy phớt lạnh:
-Anh không tin cũng phải.
Thái độ thản nhiên đến lạnh lùng, pha chút ngạo mạn làm tôi bàng hoàng.
-Cô thực sự phức tạp hơn tôi vẫn tưởng.
-Vậy sao? Anh hiểu em được mấy phần?
-Có lẽ rất ít.
Quen nhau gần chục năm rồi, tôi mới khám phá ra ở Thủy một con người rất khác. Trong đời sống, chúng ta có thói quen dùng vỏ bọc để giấu kín một vết thương, có khi vết thương nung mủ, mà ngoài mặt vẫn cố tươi cười. Đó chính là bi kịch, bi kịch của những ốc đảo.
-Hỏi thật nhá, chẳng lẽ bằng này tuổi đầu Thủy chưa từng yêu ai?
Nét mặt Thủy lộ vẻ hoang vắng, bâng khuâng:
-Cũng không rõ nữa, đã lâu lắm em không dám hỏi thật lòng mình.
-Vì ở đó có giấu một vết thương?
Tôi lặng lẽ theo dõi phản ứng của Thủy. Câu hỏi đã tiếp cận vùng nhạy cảm nhất, có thể làm tim Thủy nhói đau. Nhưng dầu sao vấn đề cần phải đặt ra một lần, vì không biết từ lúc nào, tôi rất quan tâm đến người con gái ấy.
Chặp sau, Thủy ngẩng nhìn tôi ngập ngừng:
-Năm mười bảy, lúc ấy em đang học đệ nhị Trưng Vương. Nhân dịp tất niên, em theo chị đi dự hội Tết Văn khoa. Ở đấy em đã gặp một người, bạn học của chị. Ánh mắt người ấy như xoáy vào hồn, là em bàng hoàng run lên, làm tim thắt lại như nghẹt thở, làm má bốc nóng đỏ bừng. Sau đó em đi chơi với người ấy hai lần, nhưng lúc nào cũng có chị em bên cạnh. Hai lần đi chơi khiến em như lạc vào thế giới khác, ở đó cái gì cũng đẹp và lạ. Con đường rất quen như mới đi lần đầu. Ở đó mỗi lời em nói như không đuổi kịp cảm xúc, nên rất ngô nghê. Ở đó mỗi cử chỉ bình thường lại như dại khờ, lúng túng. Cuối cùng người ấy viết cho em một lá thư. Tay em rất run khi nhận. Mắt em hoa lên, nhưng vẫn cố đọc đi, đọc lại từng hàng. Em đã úp lá thư trước ngực, đã khóc không hiểu vì sao. Em đã thức trắng đêm viết thư trả lời, kín ba trang giấy. Lá thư chưa kịp gửi, một biến cố xảy ra và không bao giờ em gửi đi nữa, không bao giờ, dù em vẫn giấu lá thư dưới gối để đọc hằng đêm. Vũ à, đó có phải tình yêu không? Tuổi mười sáu, mười bảy chưa có gì thực sự định hình. Nếu đó là tình yêu, thì em đã bị những bất trắc giữa đời cướp mất.
-Thế nửa chừng xuân thằng đểu rút dù à? Hay cô thấy nó cặp kè đứa khác?
-Không phải đâu, em tự rút lui, vì thấy mình không còn xứng đáng.
Ánh mắt cam chịu của Thủy tràn đầy vẻ thất vọng. Thủy kết thúc câu nói bằng tiếng thở dài.
-Thủy ạ! Tôi thật sự không hiểu câu em thấy mình không còn xứng đáng muốn ám chỉ gì?
Thủy có vẻ bối rối, đột nhiên đổi qua chuyện khác:
-Lúc trước anh ở Đại học xá Minh Mạng phải không?
-Tôi tốt nghiệp hơn hai năm rồi.
-Anh nói chi lạ vậy?
-À, thế này. Bọn tôi coi Đại học xá là thứ đại học không giáo trình, không giảng sư, không thi cử, nhưng lại học được ở đó khối điều.
-Nghe nói Đại học xá các ông là cái tổ qủy.
-Theo một nghĩa nào đó đúng là tổ qủy. Rất nhiều cô, cả sinh viên lẫn học sinh, lúc bước vào còn là con gái, khi trở ra đã thành thiếu phụ. Có một cô nữ sinh mười sáu, sau ngày tháng vui chơi, cuối cùng nhập băng xăng xú xăng xì.
-Băng gì vậy?
-Xăng là không, còn xú với xì, ba cái món lỉnh kỉnh, bọn đàn bà con gái các cô tự hiểu lấy. Xăng xú, xăng xì cho nó mát mẻ tấm thân, lại tiện việc sổ sách.
Thủy đỏ mặt
-Tôi lại cắt lưỡi ông bây giờ.
Tôi cười giả lả:
-Xin lỗi cô, em chừa cho đến chết.
Sau hồi yên lặng, Thủy chợt hỏi:
-Anh có biết Quang ở dãy D không?
-Biết quá đi chứ, tụi tôi vẫn gọi nó là dâm tặc hái hoa Điền Bá Quang.
Giọng Thủy chua xót:
-Anh ấy có họ xa với em, đã mấy lần rủ em đến chơi. Một hôm có việc tới đường Đồng Khánh, đi ngang Đại học xá, gặp cơn mưa lớn, em tạt vào trú chân, cũng để thăm chơi cho biết.
Thủy ngường lại khá lâu, ánh mắt xa xôi, gắn vào khoảng trống.
-Anh ấy đã pha cho em một ly cà-phê, uống xong em thiếp đi. Lúc tỉnh dậy, thấy anh ấy đang nằm bên cạnh.
-Tôi thực sự bàng hoàng, không biết nói gì cho phải, trong lòng tràn ngập cảm giác xót xa.
Tới lúc này tôi đã hình dung ra được vết thương. Đó là nỗi mất mát cay đắng đối với người con gái. Đó là nguyên nhân là thư đã viết mà không bao giờ gửi đi. Đó là nguyên nhân nụ hôn đầu đời nếm thử chỉ thấy nhạt phèo. Nhiều gã con trai coi hành vi tước đoạt như một chiến tích đáng tự hào. Sự ích kỷ, lạnh lùng của con người có thể tàn nhẫn đến thế sao?
Nhìn bên ngòai, trời chạng vạng, tôi giật mình:
-Chết cha, tối nay kẹt đi gõ đầu trẻ, muộn mất rồi.
Tôi vội vã đứng dậy, trước khi đi còn quay lại nói nhỏ:
-Lâu nay cứ cô cô, tôi tôi, từ rày tôi thử xưng anh em xem có ngọt không nhá.
Trên đường, tôi cảm thấy rất ân hận. Tôi hình dung ra khuôn mặt bẽ bàng của Thủy lúc bỏ đi. Một khi sự thật đã được lật trắng, thái độ hấp tấp của tôi rất giống với kiểu chạy làng, và lý do nêu ra dễ biến tôi thành thứ diễn viên hạng bét. Lúc này chỉ cần một cử chỉ thiếu tế nhị, đủ làm người con gái ấy tái phát vết thương chưa hẳn đã lành.
Buổi tối bước vào lớp học, tâm trạng căng thẳng, tôi như kẻ mộng du. Có tiếng xì xào trong dãy bàn nữ sinh:
-Tụi bay trông ông ấy hôm nay có kỳ cục không? Chắc lại thất tình.
Tôi trừng mắt nhìn xuống chỗ phát ra tiếng nói.
Tan học, tôi muốn trở lại quán thật nhanh, muốn ôm lấy đôi vai run rẩy, hôn lên làn tóc rối. Nhưng một vấn đề quan trọng hơn đã giữ chân tôi lại. Tôi sẽ đến với Thủy bằng tư cách gì? Một người anh? Một người bạn? Hay một người tình? Nếu là người tình, tôi cần xét lòng mình thật kỹ. Đối với tôi, vấn đề không phải là những mất mát vật chất vượt ra ngoài tầm kiểm soát của mỗi chúng ta. Vấn đề chính là vị trí thật sự của Thủy trong lòng. Thủy đã nếm đủ cay đắng giữa đời, tôi không thể biến cô thành cái bến, để đến và đi bất chợt. Đích thực trong nhiều năm nay, tôi đã quan tâm đến người con gái ấy, tôi muốn cùng chia sẻ niềm vui nỗi buồn. Nhưng mỗi lúc tiến tới, tôi lại đụng phải thái độ chừng mực của Thủy, đó là thứ rào cản dịu dàng nhưng vẫn chắc chắn. Bây giờ tôi đã hiểu, nó được tạo thành bằng những mặc cảm, bằng nỗi ám ảnh không bao giờ nguôi.
Thủy không đẹp, nhưng vẻ dịu dàng, thanh khiết hiển hiện trên đôi mắt. Vết nhơ thể xác không đủ sức hủy hoại sự trong trắng tâm hồn, một tâm hồn rất nhạy cảm trước mọi vấn đề, trừ vấn đề tình yêu. Ở khu vực đó, cảm xúc hầu như tê liệt. Tôi phải đánh thức khu vực đó dậy, trả lại cho Thủy một thứ quyền thiêng liêng: quyền yêu thương và được yêu thương.
Ngày thư nhất, tôi không đến; ngày thứ hai, tôi cố giữ mình không đến; ngày thứ ba, tôi biết rõ mình không thể không đến. Đó là cảm giác cần có nhau trong cuộc đời.
Bẩy giờ tối tôi ghé quán. Quán vắng ngắt. Thủy ngồi ở cuối phòng, lưng dựa tường, nhìn ra cửa. Nếu thật sự đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, thì tâm hồn đó cô độc, giá buốt biết chừng nào.
Thấy tôi, giọng Thủy chua chát:
-Anh đến đấy à? Đã tưởng một đi không trở lại.
Tôi nhìn Thủy bằng ánh mắt trìu mến.
-Lời trách móc chứng tỏ trong thâm tâm em vẫn mong anh đến, phải không?
-Ghê nhỉ, lại còn lên chức nữa.
-Thủy ạ! Có lúc chúng ta phải gạt bỏ mọi thứ tự ái vặt, để cởi mở với nhau hơn. Ba ngày anh không đến, để Thủy với anh có thời gian hiểu rõ lòng mình. Chúng ta không còn ở tuổi mười tám, đôi mươi, tự đánh lừa mình bằng thứ tình cảm bồng bột, nhất thời.
-Anh đặt sai vấn đề rồi, em đâu có gì cần hỏi lòng mình.
Tôi kéo ghế ngồi bên Thủy.
-Nói chuyện với em, anh luôn đụng đầu phải những bức tường. Giờ đây anh đã hiểu và bức tường ấy không đủ sức ngăn anh lại.
Thủy biểu lộ một thái độ dứt khoát:
-Em có một nguyên tắc: không chấp nhận sự thương hại của bất cứ ai, kể cả anh.
Vẻ cứng rắn bên ngoài che giấu một tâm hồn hết sức mong manh. Tôi nhìn thẳng vào mắt Thủy:
-Thủy sai rồi, ở đây tuyệt đối không có sự thương hại. Chúng ta không có quyền thương hại kẻ khác, một khi chính bản thân mình chưa hề hoàn thiện. Sự thương hại bao hàm thái độ đặt mình vào vị trí cao hơn, từ đó cúi xuống đưa tay cứu vớt. Chúng ta bình đẳng trong tư cách làm người, yếu đuối và sai phạm, nên chỉ có thể đến với nhau bằng thái độ cảm thông, chia sẻ.
Giọng Thủy có phần nào mềm ra:
-Anh biết không? Ở đời có những mất mát quá lớn, người ngoài cuộc không bao giờ cảm nhận được.
-Em lại sai rồi. Thế nào là mất mát quá lớn? Em đã đứt tay, chảy máu bao giờ chưa? Về mặt sinh lý, biến cố ấy khác gì tai nạn đứt tay, chảy máu. Còn về mặt đạo đức, tâm lý, có những điều cần đánh giá cho thật sít sao.
Thủy nhìn tôi chờ đợi.
-Sau biến cố đó, em có lao vào những cuộc tình hối hả không?
-Không hề.
-Em có uống rượu, hút thuốc, có tới vũ trường, hộp đêm không? Em đã làm gì?
-Em đóng cửa lại, em thi rớt, bỏ học. Năm sau chị đi lấy chồng, em một mình coi quán, sống cuộc đời con ốc giấu mình trong vỏ, và khước từ mọi lời tình tự, yêu thương.
-Như vậy, về mặt đạo đức, em phải nhìn vào đó để thấy rõ giá trị của mình. Trong hoàn cảnh em, một số cô gái đã buông thả theo kiểu yêu nhau đi, chiều hôm tối rồi. Họ quan niệm không còn gì để mất. Như vậy, khởi đầu là một mất mát rất nhỏ, kết thúc là một mất mát lớn hơn nhiều, đánh mất chính mình và mất luôn tư cách làm người.
Về mặt tâm lý, thái độ ốc chui vào vỏ chính là sai lầm lớn nhất của em hằng chục năm nay. Em đã tự đặt mình vào khuôn khổ phán xử chung chung của đời thường, từ đó tự đày đọa, đắm chìm trong mặc cảm. Chúng ta không có quyền bất công với chính bản thân. Trong mắt anh, em mới chỉ một lần đứt tay, chảy máu.
Thủy đứng dậy, bước tới, dựa lưng vào cửa. Hàng cây dầu sừng sững cắt ngang, khiến cho không gian có những khoảng trống tràn ngập bóng tối. Thủy đứng đó, nhỏ bé, câm lặng. Hình như trước những vấn đề gai góc của cuộc sống, người con gái này có thói quen giam mình trong bóng tối, để chỉ phải đối diện với một sự thật lờ mờ. Giọng Thủy ướt sũng:
-Vũ biết không? Khi vừa tỉnh dậy, câu đầu tiên em nghe được là nó nói nó yêu em. Câu nói đó làm em kinh tởm. Từ đó em trở nên dị ứng với chuyện yêu thương. Tình yêu tầm thường như vậy sao? Nó có tồn tại hay không? Hay chỉ là một ảo ảnh trang sức cho cuộc đời? Mà ảo ảnh thì luôn luôn dễ vỡ.
Trong bóng tối, tôi thấy một đôi mắt long lanh, vừa đau đớn, vừa uất hận.
-Thủy ạ! Bắt chấp mọi thử thách, tình yêu luôn tồn tại. Anh không nghĩ như lời một triết gia: L’enfer, c’est les autres. Tha nhân không bao giờ là địa ngục. Tha nhân là đối tượng chia sẻ. Nếu tha nhân chính là địa ngục, chúng ta sẽ tuyệt vọng trong nỗi cô đơn. Vuợt lên tất cả, tình yêu là khát vọng chia sẻ cuộc đời. Chúng ta chỉ có một cuộc đời, nên sự chia sẻ đó mang ý nghĩa trọn vẹn nhất.
Tôi dừng lại để lời nói thấm sâu vào lòng Thủy, rồi tiếp:
-Nhiều lúc anh muốn nhìn thật sâu vào mắt em, muốn xiết chặt bàn tay em. Đó là hành động đi tìm sự cảm thông, chia sẻ, vì chúng mình cần có nhau trong cuộc đời. Đó là tình yêu.
Em có bao giờ muốn dựa đầu vào vai anh không? Đó là dấu hiệu của sự tin tưởng, phó thác. Đó là tình yêu. Nó đánh bạt sự cô đơn, tạo cho chúng ta cảm giác an toàn giữa cuộc sống muôn vàn bấp bênh.
Chúng tôi đứng sát vào nhau, lặng lẽ, giữa cái giá lạnh của trời về đêm.
Con đường Pasteur giờ này đã vắng. Cơn mưa chiều còn để lại nhiều vũng nước trên lòng đường. Một chiếc xe hơi vút qua, nước bắn tung tóe về phía chúng tôi. Tôi chỉ:
-Đó em xem, chúng ta đứng trong nhà vẫn bị xe tạt ướt. Bất trắc thường xuyên xảy ra, bởi vậy cần có thái độ tỉnh táo trước những biến cố trong cuộc sống.
Chúng tôi quay vào. Thủy thu mình trên ghế, chiếc ghế cô đã ngồi gần mười năm qua. Ở đó cô đã tìm được sự quên lãng, nhưng không phải sự bình yêu. Sự quên lãng có khi bị đánh thức dậy. Thủy cần sự bình yên.
Thủy nhìn thẳng vào mắt tôi, lần đầu tiên tôi bắt gặp ánh mắt trìu mến, tha thiết. Sự trìu mến, tha thiết đã sống lại, trong một tâm hồn đã sống lại.
Tôi tới quầy thắp hai ngọn nến, rồi tắt hết điện. Trong một buổi tối gai gai lạnh, tôi rất thích ánh nến lung linh, nó có vẻ ấm áp. Tôi trở lại ngồi bên Thủy.
-Thủy ạ! Nếu bây giờ anh nói anh rất cần có em trong cuộc đời thì đó là một lời nói thật lòng. Nghe này, anh nói nhé.
Thủy đặt một ngón tay lên môi tôi:
-Khỏi cần, em hiểu.
Không biết từ lúc nào, bàn tay Thủy đã tìm tới tay tôi, mười ngón đan chặt vào nhau, cố san sẻ một chút hơi ấm. Chúng tôi ngồi trong bóng tối chập chờn. Có khi bóng tối đồng lõa với tội ác, cũng có khi bóng tối là một lời mời. Thủy ngước nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm, dịu dàng, tin tưởng, muôn vàn tin tưởng. Tôi cúi xuống, đôi mắt đó từ từ khép lại. Tôi cảm nhận được ở Thủy sự rung động đến tận cùng châu thân, cảm nhận được nhịp tim rối rít, cảm nhận được vị ngọt của đôi môi, vị mặn của nước mắt, và trạng thái bồng bềnh của hai tâm hồn.
Tôi thì thầm:
-Có ngọt không? Hay vẫn nhạt phèo?
Thủy xô nhẹ tôi ra:
-Người ta nhìn, kỳ thấy mồ.
-Đứa nào nhìn, ông đâm mù mắt.
-Đứa này.
Khỏi cần ngẩng lên, tôi cũng nhận ra giọng của gã.
-Đồ phá đám.
-Tụi bay đang âm mưu điều gì mà bảo tao phá đám.
Tôi nói nhỏ chỉ đủ cho Thủy nghe:
-Hay anh bảo thật cho nó biết nhá, để nó còn lo quà mừng.
Thủy dí ngón tay vào trán tôi. Trong ánh nến lung linh, tôi vẫn thấy cặp mắt nguýt dài rất sắc.
-Đốt ông đi, cái thói linh tinh suốt đời không bỏ.
Thằng Nguyễn chợt đăm chiêu:
-Tết sắp đến rồi, nhìn bọn mày, tao lại nhớ chúng nó.
Đôi mắt Thủy mơ màng:
-Em cũng vậy, em nhớ một thời đã mất, biết bao giờ mới có cuộc họp mặt đông đủ như ngày nào.
No comments:
Post a Comment